Mưa tháng bảy – Chàng trai tháng Bảy và những nỗi cô đơn

Tháng bảy – những cơn mưa dài như nỗi nhớ đằng đẵng.

“Tôi chẳng sợ gì ngoài những lúc đơn côi
Tháng 7 tôi sinh ra vào ngày trời giông bão
Sau những cơn mưa đất trời như điên đảo
Nên tôi thường thấy buồn vào những lúc trời mưa” – #ledu

Người lặng lẽ nhìn ra ô cửa sổ với những giọt nước đọng lại, chảy xuống, ướt nhòa. Những ngày nắng đã rời xa để lại bầu trời xám xịt và ẩm ướt.

Người không thích mưa, bởi vì nó là nguyên cớ để nhiều người trở về căn nhà của mình với những bữa cơm ấm cúng cùng gia đình, để tìm thấy bình yên mặc kệ bên ngoài kia bão tố. Còn người lại chạnh lòng nghĩ tới căn phòng lạnh lẽo của mình. Người đã đi qua bao nhiêu mùa mưa cô đơn trong thành phố này, đã bao nhiêu lần đứng lặng ở văn phòng ngó ra nhìn màn mưa đen kịt, nhâm nhi ly cafe và nghĩ ngợi đủ điều?

Tháng bảy – người nhớ những ngày thành phố vương nắng! Dù thời gian có cướp đi của người tuổi trẻ và tình yêu thì hồi ức mãi mãi là điều ở lại.

Tháng bảy – người nhớ người. Khi ấy cơn gió tình yêu chớm đến với bên người, khi những con phố không còn dài nữa thì mưa là một món quà mà thượng đế ban tặng.

Người nhớ những quãng thời gian dù bận rộn nhưng vẫn luôn dành cho nhau một ngày dài để cùng nhau nhìn ra thành phố mưa dầm dề và lắng nghe bản nhạc cũ. Thi thoảng người này nhìn sâu vào mắt người kia rồi bật cười. Nụ cười giòn tan, hạnh phúc. Họ đã từng là cả thế giới của nhau…

mua-thang-bay-duongquan07

Thế mà bây giờ, vẫn tiếng mưa hòa vào âm thanh radio ấy, lại có những đoạn bị ngắt như nhịp đập trái tim của người bỗng lỗi đi một khắc khi cảm xúc về một bóng hình lại ùa về. Những ngày mưa trở nên miên man, ướt đẫm giữa mơ và thực. Mọi thứ đã vỡ bung và mang người ấy đi xa, xa mãi không ở lại bên người.

“Thành phố vắng em buồn lắm biết không
Gió cũng thôi thì thầm bên khung cửa
Nắng bỏ đi và nắng không về nữa
Dốc cạn lòng chỉ thấy những cơn mưa.

Phố vắng em rồi, thiếu kẻ đón đưa
Đi về đâu cũng thấy mình thừa thãi
Ký ức gieo ngàn giọt buồn miết mải
Ướt mi rồi, còn ai nữa lau khô?” – (tinhcapho: Vân Jenny)

Người nhận ra, quãng đường còn lại của tuổi trẻ không thể nào cùng nắm lấy tay nhau bởi bàn tay người ấy đã thuộc về kẻ khác. Năm tháng đi qua, người cứ ngỡ lòng mình đã thôi chùng lại khi nghĩ về họ, cứ ngỡ rằng cuối cùng người đã vượt qua được. Ấy thế mà những cơn mưa tháng bảy lại rơi cả vào trái tim người những giọt tí tách, ám ảnh và ngân vang. Người nhìn xuống góc nhỏ ngực trái của mình, vẫn thấy ở đó một bóng hình in sâu. Họ vẫn ở ngay đây, bên ngực trái người này.

Có lẽ ai đã từng đi qua thương nhớ làm sao quên được nhau.

#danielnguyen #changtraithangbay #duongquan07

Please follow and like us:

Johnny

"Doing what you like is freedom. Liking what you do is happiness." - Blog chia sẽ những vấn đề mình đã đi qua HOẶC vấp phải nhưng tìm hiểu được giải pháp cho bản thân. Rất vui khi bạn đã ghé thăm "nhà" của mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *