Hoa thạch thảo – Sự tích và ý nghĩa từng màu hoa

Hoa Thạch Thảo tiếng Anh là Aster amellus, còn được gọi với cái tên là Cúc cánh mối – một chi thuộc họ nhà cúc, có nguồn gốc từ nước Ý xinh đẹp. Hoa Thạch thảo có ba tông màu chính là: tím, hồng và trắng.

Hoa thạch thảo còn được lai tạo thêm thành hoa thạch thảo kép (hoa cánh kép). Hoa Thạch thảo cánh mối, cũng như họ nhà hoa cúc nói chung, thường nở vào cuối Thu, khi mà đa số các loài hoa khác đã tàn đi cùng mùa Thu. Và cũng dễ nhầm lẫn giữa hoa thạch thảo và cúc họa mi lắm nhé 😀

Hoa thạch thảo trong tình yêu

Thạch thảo tượng trưng cho một tình yêu đẹp nhẹ nhàng và bình dị. Tình yêu ấy với những lời hứa hẹn không quên, sẽ mãi đi cùng nhau trên những chặng đường đời phía trước.

Thạch thảo còn tượng trưng cho vẻ đẹp mỏng manh, thanh tú và tràn đầy nữ tính. Tuy thạch thảo gợi lên vẻ mỏng manh, một chút yếu đuối, nhưng đôi lúc nó lại mang ý nghĩa của sự chín chắn. Bởi hoa thạch thảo tự nhiên thường nở vào cuối mùa thu – khi mà những loài hoa khác đã tàn.

Thơ về hoa thạch thảo mình sưu tầm cho mơ mộng

Ý nghĩa từng màu hoa thạch thảo

Hoa thạch thảo trắng tượng trưng cho sự che chở bảo bọc cho người mình yêu thương. Đôi khi nó còn là sự mong mỏi, nhớ nhung.

Thạch thảo màu hồng tượng trưng cho may mắn vì vậy, hoa thạch thảo hồng thường được nhiều gia đình trưng trong nhà vào dịp tết.

Thạch thảo màu xanh lạt lavender tượng trưng cho cô đơn hoặc cũng có thể là sự hâm mộ thán phục.

Thạch thảo tím là loài hoa thường mọc thành bụi, hoa có vẻ ngoài nhỏ nhắn, cánh mỏng và xòe rộng với một màu tím mộc mạc và dịu dàng

mang đến một cảm giác đượm buồn của sự cô độc và lẻ loi trong tình yêu.

hoa thạch thảo tím trong thiên nhiên thường nở vào cuối mùa thu, lúc mà trời đã dần lạnh lẽo và những loài hoa khác đang tàn úa.

Sự tích hoa thạch thảo tím

Loài hoa Thạch Thảo và bài thơ với tựa: Lời vĩnh biệt, đã dẫn ta tới truyền thuyết về một chuyện tình buồn nhưng cũng thật lãng mạn..

“Ngày xưa ở một ngôi làng nhỏ, có một đôi trai gái là Ami và Edible. Hai người này sống cạnh nhà nhau từ nhỏ và họ là một đôi bạn rất thân.

Ngày tháng dần trôi, cô bé và cậu bé của ngày ấy nay đã trưởng thành. Edible giờ đây đã là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, dáng người cao cao và là tầm ngắm của biết bao cô gái trong làng. Nhưng anh không để ý tới ai cả, vì trong lòng anh đã có hình bóng của một người, người con gái mà anh yêu chính là cô bạn hồi còn bé, bây giờ cũng đã trở thành một thiếu nữ. Với làn da trắng, đôi môi mỏng, nho nhỏ, hồng hồng xinh xinh cùng với mái tóc bồng bềnh màu gỗ nâu, những đường cong xoăn ôm lấy bờ vai bé nhỏ và khuôn mặt khả ái của Ami làm bao nhiêu chàng trai say đắm và mong ước có được trái tim nàng.

Nhưng Ami chỉ đồng ý lấy ai làm được một yêu cầu, đó là đem về cho nàng một loài hoa lạ và nàng cảm thấy thích. Biết bao nhiêu chàng trai đã thử và đều lắc đầu bỏ cuộc. Không ai có thể tìm ra loài hoa mà nàng thích kể cả Edible người hiểu rõ tính tình của nàng nhất.

Ami và Edible thường hay cùng nhau vào rừng. Ami hái nấm còn Edible săn thú. Vào ngày hôm ấy, lúc hoàng hôn khi mà giỏ nấm của Ami đã đầy và Edible cũng đã săn được một chú nai rừng. Hai người cùng nhau đi về, nhưng hôm nay họ không về đường cũ như mọi khi nữa mà họ đã rẽ sang đường khác.

Trên đường về, họ cùng nhau trò chuyện và ngắm cảnh rừng núi. Bỗng Ami nói lớn, gọi Edible và chỉ cho anh một bụi hoa dại màu tim tím mọc trên vách núi cao: “Chính là nó, loài hoa ấy, Ami thích, rất thích”.

Edible nhìn lên bụi hoa rồi nói với Ami:

– Ami đứng đây chờ tôi, tôi sẽ hái xuống cho Ami

– Không, không được. Edible ! vách núi cao và nguy hiểm lắm

– Nhưng đó là loài hoa Ami thích, Edible sẽ lấy xuống cho Ami.

– Không, Ami không cho Edible đi.

Lúc đó, Edible nhìn Ami mỉm cười rồi dùng ngón tay trỏ cốc nhẹ vào trán Ami: “Ami ngốc, đứng đây chờ anh, anh sẽ quay trở lại, sẽ mang nó xuống cho Ami, sẽ mang hạnh phúc đến cho Ami mãi mãi”.

Nói xong anh từ từ leo lên vách núi, mặc cho Ami ngăn cản. Vách núi cao dựng đứng thật nguy hiểm không cẩn thận trượt chân là mất mạng ngay.

“Được rồi, cuối cùng thì Edible cũng làm được” – Edible nắm được bụi hoa trong tay quay xuống với Ami, nhưng tại sao tự nhiên anh lại cảm thấy chóng mặt quá.

Sao dưới mặt đất bây giờ lại có nhiều Ami thế. Anh bình tĩnh lại, quay xuống nói với Ami: “Ami! Edible làm được rồi, anh làm được rồi nhé!”

Anh thả bụi hoa xuống cho Ami rồi sau đó tìm cách leo xuống. Lạ quá, đầu anh đau lắm, mắt không còn nhìn thấy gì nữa chóng hết cả mặt. Đau quá, anh không thể minh mẫn được nữa. Tay anh mỏi dần, chân mềm nhũn ra

– Edibleeee.. khôngggggg.. – Ami hét lên khi thấy Edible đang rơi xuống, thả người trong không trung.

Anh quay mặt về phía Ami nói: “xin đừng quên tôi” rồi nở nụ cười mãn nguyện và anh đã đi xa xa mãi.

Ami ngồi đó, ngồi bên bờ vực thẳm, như người mất hồn, không nói, không cười tay cầm bụi hoa tim tím ấy. Cô ngồi đó cho đến khi người trong làng tìm kiếm và đưa cô về.

Một mình cô về được thôi còn Edible thì giờ đã không về được nữa rồi. Ami không khóc, cô không ăn uống gì cả, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong vườn chăm sóc cho bụi hoa tim tím ấy, bụi hoa khiến cho Edible không về được nữa.

Cứ như thế trong suốt một thời gian, cho đến một ngày cô đã chìm vào giấc ngủ dài, dài đến nỗi không bao giờ tỉnh lại, và trong giấc ngủ đó chắc chắn một điều rằng cô và Edible đã gặp được nhau và họ là của nhau mãi mãi.

Sau khi Ami chết đi loài hoa tim tím ấy được người dân trong làng chăm sóc cẩn thận. Ai ai cũng thương xót cho đôi tình nhân trẻ.

Đấy là lý do những đôi tình nhân thường tặng cho nhau loài hoa này, như để ước nguyền sẽ mãi mãi không quên nhau, sẽ luôn ở bên nhau cho dù là khi đã chết.”

Please follow and like us:
0 0 vote
Article Rating

Johnny

"Doing what you like is freedom. Liking what you do is happiness." - Blog chia sẽ những vấn đề mình đã đi qua HOẶC vấp phải nhưng tìm hiểu được giải pháp cho bản thân. Rất vui khi bạn đã ghé thăm "nhà" của mình.

guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments