3 mẩu chuyện về NGỌN NẾN cùng bài học bên trong – Thuyết trình kể chuyện

Thuyết trình kể chuyện – cách Opening đưa ra câu chuyện hay vấn đề liên quan trước tiên – là phương pháp hiệu quả & hấp dẫn nhất.

Bài viết hôm nay mình đề cập đến 3 mẩu chuyện liên quan đến ngọn nến nhỏ và ẩn dụ bài học bên trong hay vấn đề muốn truyền tải. Cùng xem qua nhé 🙂

Đời Thay Đổi khi Ta Thôi Đẩy: Học chấp nhận nỗi sợ hãi và sống giấc mơ đời mình

Mẩu chuyện về CÂY NẾN NHỎ VÀ NGỌN HẢI ĐĂNG

Một tối nọ, cụ già lấy trong hộp ra một cây nến nhỏ và bắt đầu leo lên một cây cầu thang xoắn ốc. Cây nến hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”

– “Chúng ta đi lên chỗ cao hơn ngôi nhà ở để chỉ đường cho các tàu biển vào cảng an toàn”.

– “Nhưng sẽ không có chiếc tàu nào trong cảng có thể thấy được ánh sáng của tôi – cây nến nói – bởi vì tôi quá nhỏ!”

– Cụ già đáp: “Nếu ánh sáng của ngươi nhỏ, ngươi chỉ có việc giữ ánh sáng, còn mọi việc khác để ta lo”.

Khi họ lên trên đỉnh hải đăng, họ đến bên một cây đèn lớn. Cụ già lấy cây nến ra thắp sáng chiếc đèn. Chẳng mấy chốc, những tấm gương phản xạ lớn ở phía sau chiếc đèn chiếu những chùm sáng rọi xa hàng dặm ngoài biển khơi.

» Bạn thân mến, đôi khi chúng ta nghĩ mình quá bé nhỏ để làm điều gì đó lớn lao giúp gia đình và xã hội tốt đẹp hơn; Đôi khi chúng ta không biết giá trị và thế mạnh tiềm ẩn của mình đến đâu… Đừng núp đằng sau các lý do “bởi vì thì là mà” và ĐẨY vấn đề sang người khác nữa. Bạn biết đấy, thời gian không chừa một ai. Thế giới của chúng ta sẽ thay đổi nếu bạn có những hành động bé nhỏ ấy qua từng ngày, từng giờ…

3-mau-chuyen-ve-ngon-nen-cung-bai-hoc-ben-trong-thuyet-trinh-ke-chuyen

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm

Có một tối mất điện, ngọn nến được đem ra đặt ở giữa phòng. Người ta châm lửa cho ngọn nến và nến lung linh cháy sáng. Nến hân hoan nhận ra rằng ngọn lửa nhỏ nhoi của nó đã mang lại ánh sáng cho cả căn phòng. Mọi người đều trầm trồ:

– “Ồ, nến sáng quá, thật may, nếu không chúng ta sẽ chẳng nhìn thấy gì mất”.

Nghe thấy vậy, nến vui sướng dùng hết sức mình đẩy lui bóng tối xung quanh. Thế nhưng, những dòng sáp nóng đã bắt đầu tan chảy & lăn dài dọc thân nến. Nến thấy mình càng lúc càng ngắn lại. Đến khi chỉ còn một nửa, nến giật mình:

– “Chết mất, ta mà cứ cháy mãi thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi. Tại sao ta phải thiệt thòi như vậy!?”.

Nghĩ rồi, nến nương theo một cơn gió thoảng để tắt phụt đi. Một sợi khói mỏng manh bay lên rồi nến im lìm. Mọi người trong phòng nhớn nhác bảo nhau: “Nến tắt mất rồi, tối quá, làm sao bây giờ?”. Ngọn nến mỉm cười tự mãn và hãnh diện vì tầm quan trọng của mình. Nhưng bỗng một người đề nghị:

– “Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi gắng đi tìm cái đèn dầu”.

Mò mẫm trong bóng tối ít phút, người ta tìm được một chiếc đèn dầu.” Đèn dầu được thắp lên còn ngọn nến đang cháy dở thì bị bỏ vào ngăn kéo tủ. Ngọn nến buồn thiu. Thế là từ nay nó sẽ bị nằm trong ngăn kéo, khó có dịp cháy sáng nữa.

Nến chợt hiểu rằng hạnh phúc của nó là được cháy sáng vì mọi người, dù chỉ có thể cháy với ánh lửa nhỏ và dù sau đó nó sẽ tan chảy đi…

opening-presentation-short-story-about-candle

Chúng ta mất 2 năm để học nói, nhưng phải mất cả đời để học cách im lặng

Bốn nhà sư trẻ ngồi thiền với nhau một cách lặng lẽ, họ quyết định sẽ không mở lời trong vòng 2 tuần. Họ đốt một ngọn nến như một biểu tượng cho việc tu hành và bắt đầu. Vào đêm đầu tiên, ngọn nến chập chờn rồi phụt tắt.

– Nhà sư đầu tiên: “Ôi không! Nến tắt rồi”.

– Nhà sư thứ hai: “Chúng ta không được phép trò chuyện!”.

– Nhà sư thứ ba: “Tại sao hai vị lại phá vỡ sự im lặng?”.

– Nhà sư thứ tư bật cười và nói: “Haha! Tôi là người duy nhất không mở miệng”.

Một câu chuyện hết sức đơn giản, phân tích đoạn hội thoại gói gọn trong 2 chủ đề:

1. Người nào đã mở miệng.

2. Những thứ vượt ra khỏi tầm kiểm soát của bốn nhà sư.

  • Nhà sư thứ nhất bị phân tâm bởi một biến cố bên ngoài (nến tắt) và cảm thấy mình buộc phải chỉ ra, trong khi chỉ việc lặng lẽ châm lại cây nến mà thôi.
  • Nhà sư thứ hai nhắc nhở mọi người về quy tắc đã bị phá vỡ, trong khi có thể tiếp tục giữ im lặng và thiền định.
  • Nhà sư thứ ba không thể kiềm chế và để cơn nóng giận bùng phát, trong khi có thể tiếp tục giữ bình tĩnh.
  • Nhà sư thứ tư đã bị cái tôi làm cho xao động, trong khi có thể ung dung tận hưởng sự chiến thắng trong yên lặng.

Điểm chung của cả bốn nhà sư chính là họ chia sẻ suy nghĩ của bản thân mà không sàng lọc chúng. Không ai trong số họ bổ sung bất cứ điều gì để cải thiện tình hình. Nếu ở đó có nhà sư thứ năm khôn ngoan hơn chẳng hạn, nhà sư ấy sẽ giữ im lặng và tiếp tục thiền định. Khi làm như vậy, mỗi người trong số bốn nhà sư kia sẽ tự nhận thấy thiếu sót của bản thân dù chưa lời nào phải thốt ra. Nói dài, nói dai dễ thành ra nói dại.

Bạn nói càng ít, bạn càng nghe được nhiều – Lắng nghe cũng chính là học tập.

Hơn nữa, bạn cũng sẽ có thời gian để quan sát, nhận định tình hình, đến khi phát hiện ra đúng thời điểm quan trọng cần phải cất lời. Sự khôn ngoan được nuôi dưỡng trong im lặng. Chỉ nên nói khi lời nói của bạn đem lại ảnh hưởng tích cực.

Góp nhặt những câu chuyện, truyền tải lại theo phong cách của bản thân nhé.

Please follow and like us:

Johnny

"Doing what you like is freedom. Liking what you do is happiness." - Blog chia sẽ những vấn đề mình đã đi qua HOẶC vấp phải nhưng tìm hiểu được giải pháp cho bản thân. Rất vui khi bạn đã ghé thăm "nhà" của mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *